Showing posts with label tản mạn. Show all posts
Showing posts with label tản mạn. Show all posts

27.3.16

Những ngày ở Singapore: Miến Điện

Hồi đi làm ở Singapore, cũng như dân Singapore, lúc cuối tuần rảnh rỗi hoặc là đi kiếm quán ăn mới ăn cho biết, đi xem phim, hoặc đi công viên. Một lần tò mò muốn tìm hiểu món ăn Miến Điện thế nào tôi vào một nhà hàng Miến Điện, và sau đó bị ghiền. Ghiền là bởi vì họ có bán một món mỳ giống y chang hủ tiếu Nam Vang của mình, có tên Miến Điện khác, nhưng ngon hơn hẳn. Có hai loại, mỳ khô và mỳ nước. Nếu mỳ khô thì họ trụng mỳ bỏ gia vị trộn vào và thêm một bát nước trên có ít mỡ. Ngoài mỳ còn có lòng heo, gan heo, và đặc biệt cải xanh hơi đăng đắng và hành chiên vàng. Cái vị bùi bùi của lòng heo thêm với cái đăng đắng của cải xanh và đậm đà của mỳ không chê vào đâu được. Tôi ghiền từ đó và thỉnh thoảng hay ghé. Nhà hàng nằm ở tầng dưới của Penisula Plaza, ngay Citi Hall.
Singapore.

Tôi ở chung nhà với các bạn người Miến Điện. Nhà có 3 phòng. Phòng lớn nhất một mình tôi ở. Hai phòng bé hơn, một phòng một anh người Malaysia ở, một phòng còn lại 4 anh người Miến Điện ở. Phòng bé tiền thuê rẻ hơn, và có giường tầng nên 4 anh người Miến Điện ở được, vì chủ yếu để ngủ. Chỉ có cuối tuần thì hai anh dẫn bạn gái về một anh dẫn vào phòng, một anh dẫn ra phòng khách, còn hai anh còn lại đi chỗ khác ngủ. Người Miến thân thiện và sống rất tiết kiệm. Trong bốn anh, có một anh có vợ dễ gần. Những lúc nấu cơm hay hỏi anh đi làm kiếm tiền ra sao anh bảo bên này đi làm mỗi tháng được khoảng 1500 đô Singapore, trả tiền nhà hơn 100 đô Singapore, tiền ăn uống bạn bè chừng 400 đô nữa, còn lại 1000 đô gửi về quê. 1000 đô ở quê quý lắm, độ ấy được khoảng 700 đô Mỹ. Nấu ăn các anh ấy không dám nấu bếp gas vì sợ tốn tiền gas. Ở chung nhà, tiền điện 3 phòng chia nhau, còn tiền gas ai dùng nấy trả. Tôi và anh người Malaysia chia nhau tiền gas. Tôi hay bảo anh người Miến Điện cứ dùng không sao cả, nhưng các anh ngại. Không nấu bằng bếp gas, các anh nấu cơm bằng 2 nồi cơm điện. Một nồi nấu cơm, một nồi nấu đồ ăn. Bốn người ăn chung. Đồ ăn thường chỉ rau củ là chính, và nấu kiểu cà ri Miến Điện.

Người Miến Điện chịu khó và trung thành nên các ông chủ ở Singapore rất thích. Nhiều công ty toàn tuyển người Miến Điện. Ngay cả trong tuyển sinh, thời tôi, chính phủ Singapore cũng có chính sách riêng. Họ qua bên Việt Nam, Trung Quốc và Ấn Độ chỉ chủ yếu tuyển sinh đại học, riêng với Miến Điện thì họ lại chỉ tuyển đa số vào các trường cao đẳng polytechnic. Người Việt mình thấy vậy chứ ít chịu khó. Ngày tôi đi làm bồi bàn ở khách sạn trong suốt 4 năm đại học, cả khách sạn Swissotel Merchant Court Singapore chỉ mỗi tôi là người Việt duy nhất làm lâu nhất, còn lại là toàn sinh viên Miến Điện, họ làm việc rất chăm chỉ.

Ở với các anh người Miến Điện ít lâu, một hôm một anh dẫn mấy người bạn Miến Điện về nhà. Gặp một anh trong bếp sau vài phút nói chuyện, biết tôi là người Việt, anh bảo, con gái Việt đẹp lắm. Tôi hơi bất ngờ, nhưng trấn tĩnh, hỏi tiếp, sao anh biết. Thì anh trả lời rất tự nhiên, tao chơi với con gái Việt hoài. Rồi như thấy tôi chưa hiểu hết câu chuyện, anh kể thêm, cứ cuối tuần anh hay xuống khu Joo Chiat của Singapore, vào quán bar, uống bia, thích cô nào người Việt thì mời bia và rủ qua đêm. Đến đây thì lòng tôi se lại, không biết nói gì.

Hôm nay, thấy Miến Điện tiến một bước dài về dân chủ, khi người dân được bỏ phiếu chọn ra người lãnh đạo dẫn dắt đất nước họ, dù là dân chủ chưa hoàn hảo khi các ông tướng vẫn nắm giữ 25% số ghế trong quốc hội, Miến Điện bắt đầu thấy ánh bình minh trước mặt. Nghĩ tới Miến Điện và nghĩ về Việt Nam, tôi nghĩ, chẳng lẽ nào 5-10 năm nữa, con gái Việt mình lại đổi thị trường thay vì qua Singapore, vốn đang kiểm tra ngặt nghèo, lại chuyển sang Miến Điện? Nghĩ đến đó mà lòng đắng lại.


Nguyễn Huy Vũ

Minneapolis 9/11/2015

Xuân hạ thu đông

Xuân hạ thu đông, bốn mùa. Hồi còn nhỏ, như bao đứa trẻ khác, tôi được học rằng, mùa xuân gió mát nhè nhẹ, nắng vàng, hoa nở;  mùa hè nắng chói chang; mùa thu của lá vàng vương vấn những con đường, góc phố, của những lãng mạn tình yêu, những ánh vàng đâu đó cuối cung đường; mùa đông lạnh lẽo với tuyết trắng phủ kín những ngôi nhà, góc phố, những ngọn thông mặc áo tuyết, mùa của những chú gấu ngủ đông, chim di cư tránh rét, của Giáng sinh với nến và hoa. Tôi đã từng biết vậy và hẳn nhiên tin vậy vì tôi chưa từng trải qua những cung bậc của cảm xúc với mùa màng, cho tới những năm tôi 25 tuổi.

Stockholm, Thụy Điển, đường nối khu kí túc xá Lappis và Đại học Stockholm

Hồi mới rời Việt Nam tôi chỉ có một ý niệm duy nhất trong đầu là đi ra ngoài xem thế giới bên ngoài nó như thế nào. Những ý nghĩ tò mò về thế giới bên ngoài đã hối thúc tôi đi kiếm tìm những học bổng để ra ngoài du học; cũng những tò mò đó đã ngày càng ăn sâu khiến tôi sau đó không dừng lại ở Singapore để xin sang châu Âu học hỏi nền văn minh phương Tây và văn hóa của họ. Phải thú thật tôi chưa bao giờ có ý định ở lại nước ngoài để định cư và đó là lý do mà thay vì kiếm một công ty nào đó để làm và định cư lại, tôi xin đi học lòng vòng. Cái tính tò mò đã dẫn dắt tôi đến với châu Âu và cảm nhận được bốn mùa của xứ họ.

Tôi sang Stockholm vào những ngày của mùa thu tháng 8. Nắng vẫn còn ấm và lá chưa vàng. Châu Âu thật hiền hòa và dễ mến. Sống ở Singapore đã lâu, phương tiện công cộng, cách thầy cô giáo dạy, cách học, cách thi, hay giao tiếp tiếng Anh đối với tôi không có nhiều khác biệt. Khác biệt chính không phải ở những công trình xây dựng, những lâu đài hay những góc phố, mà ở những người dân rất đỗi bình thường: đó là nụ cười tươi của những cô gái mà một kẻ thích lang thang lãng tử như tôi thỉnh thoảng bắt gặp. Nó có thể là lúc vô tình nhìn nhau, lúc hỏi đường, lúc tình cờ cùng ngồi trên bus, hay lúc mua hàng. Có lần khi ở Thụy Điển sang Oslo chơi, ghé quán mua đồ, em bán hàng thấy tôi dùng card Swedbank của Thụy Điển thì mừng như gặp đồng hương tươi cười bắt chuyện. Bạn sẽ hiếm thấy điều đó khi đi dần xuống phía Nam của châu Âu và càng ít hơn ở những chỗ khác, những nơi tôi đi qua. Bạn đọc khó tính sẽ nghĩ té ra ông này sang châu Âu gọi là để học hỏi tìm hiểu văn hóa mà toàn gặp mấy cô gái xinh xắn nên khen đây. Nhưng không đâu bạn ơi, văn hóa là gì nếu chẳng phải là con người. Những công trình cũng chỉ là kết quả từ sự lao động của con người. Hiểu được văn hóa của họ, cách suy nghĩ của họ và để từ đó hiểu được vì sao họ kiến tạo nên được một nền văn minh tiến bộ mà những người châu Á chúng ta ngày nay vẫn còn theo học.

Bắc Âu nằm ở phía trên tận cùng của châu Âu khiến nhiều bạn nghĩ rằng Bắc Âu rất lạnh. Nhưng nhiệt độ duy nhất không làm bạn cảm nhận được rằng lạnh ít hay nhiều, mà nó còn cộng thêm với độ ẩm và gió. Bắc Âu nhiệt độ thấp hơn, nhưng nhờ có dòng hải lưu ấm cộng thêm khí hậu khô, ít gió, và độ ẩm thấp nên nếu cùng một nhiệt độ so với các nước Nam Âu, bạn thường cảm nhận rằng Bắc Âu sẽ ấm hơn. Ở Đức, Pháp nếu 10 độ C bạn ra đường phải mặc áo khoác, bên Bắc Âu bạn chỉ cần mặc áo phông khi ra ngoài, thậm chí có thể như tôi ngồi nhà mở cửa sổ ở trần uống bia.

Cái khác là mùa đông của các nước Bắc Âu rất dài và mùa hè cũng vậy. Mùa đông Bắc Âu bắt đầu vào khoảng cuối tháng 10 và kéo dài tận giữa tháng 3. Vào mùa đông trời tối lúc 2h chiều và sáng lúc 9h sáng. Ngược lại vào mùa hè, mặt trời sáng bừng từ lúc 2h sáng và tối lúc 11h đêm. Mùa hè bạn không làm gì được nhiều, ngoại trừ việc đi chơi, hoặc có làm thì chiều chiều cũng đi tắm nắng, nướng thịt uống bia tán dóc với bạn bè, đơn giản vì mùa hè rất đẹp.

Những ngày ở Stockholm, mấy người bạn châu Âu chung dãy kí túc xá hay phàn nàn nắng mùa hè chiếu sáng quá, không ngủ được. Mới hơn 2h là nắng sáng gắt hắt qua cửa sổ xuyên vào phòng, các bạn phải kiếm thêm những chiếc rèm kín chèn cửa sổ lại. Khu kí túc xá tôi ở nằm bên khu bảo tồn của Stockholm. Chim chóc, hươu nai và thỏ rất nhiều. Mùa hè chim hót ríu rít suốt ngày cho đến khi mặt trời lặn lúc 11h đêm, 2h sáng thì chim hót trở lại như đánh thức một ngày mới.

Những kẻ chiêm nghiệm tình yêu hay ví bốn mùa xuân hạ thu đông như bốn típ người phụ nữ đặc trưng. Người phụ nữ của mùa xuân dịu dàng e ấp, tươi tắn như hoa; của mùa hè nồng nhiệt, cuồng cháy; của mùa thu lãng mạn và êm đềm; của mùa đông lạnh lẽo và chịu đựng. Kẻ tham lam ước gì mình có được một cô có được bốn tính cách, người khiêm tốn ước chỉ cần có được một cô của mùa đông, chịu đựng cùng mình trải qua những thăng trầm, lạnh lẽo.

Phải trải qua những mùa đông bạn mới cảm thấy những ấm áp và nồng nhiệt của mùa hè. Hồi mới sang, tôi tò mò hay hỏi những người bạn Bắc Âu của mình tháng nào là tháng sinh nhật phổ biến nhất của tụi mày. Tụi hắn cười đáp tụi tao sinh nhật chủ yếu vào mùa xuân, vì mùa hè là mùa của yêu đương. Trải qua những ngày đông âm u, đen tối, bạn có cảm giác như một người đang mò mẫm đi trong những đường hầm tối và lạnh mong đợi thấy được ánh sáng cuối con hầm. Bạn bước vào đường hầm với một sự sẵn sàng, càng đi sâu vào trong, những chịu đựng của bạn giảm xuống, đôi khi hoang mang, đôi khi chán nản mặc dù bạn biết là đường hầm đó sẽ dẫn dắt bạn đến một lối ra, nhưng bạn không khỏi ước thầm rằng phải chi ta thấy được một chút ấm áp và ánh sáng lúc này và ta bước xuống đi tiếp cũng được. Cứ như thế bạn tiếp bước như một qui trình đã được lập sẵn; bạn không vui, cũng không buồn, bạn cố tìm điều gì đó để làm giúp nó quên đi bóng đêm và cái lạnh. Và cho đến khi bạn dần chấp nhận bóng đêm và cái lạnh như một sự hiển nhiên thì ánh sáng, những cơn gió man mác và hơi ấm bắt đầu miên man da thịt bạn. Mùa xuân đã đến.

Nguyễn Huy Vũ

Oslo, 9.3.2014


Người Bắc Âu


Những ngày ở Đức, khi gặp bạn bè người Đức nói chuyện, hỏi các bạn có ghé Bắc Âu chưa, bạn nhíu vai bảo chưa, lạnh lắm. Đối với nhiều người châu Âu, đi đâu thì đi, không muốn đến Bắc Âu, vì lạnh. Và vì thế Bắc Âu, dù được coi là một phần của châu Âu, đối với những người châu Âu khác như là một nơi xa xôi, cách trở, dù đi máy bay cũng chỉ có hai giờ đồng hồ. Nó cũng như hỏi nhiều người Sài Gòn rằng đã ra Hà Nội hay Huế chưa, để nhận lại một cái lắc đầu, xa quá.


Thì Bắc Âu lạnh. Một năm 12 tháng thì có đến những 9 tháng bạn phải mặc áo ấm khi ra ngoài. Và bốn tháng lạnh nhất, bạn phải mặc ba áo. Những ngày đến Nauy, cô hướng dẫn bảo người Nauy có câu rằng, xứ Nauy không có lạnh, chỉ có bạn thiếu áo ấm thôi.

Stockholm, Thụy Điển.

Những ngày ở Stockholm, một hôm mình tiếp một người bạn từ Việt Nam. Bạn của bạn. Là một quan chức và anh đã đi nhiều nơi trên thế giới. Dẫn anh đi chơi lòng vòng giữa những ngày hè nắng ấm của Stockholm, mùa đẹp nhất của Bắc Âu, anh than buồn quá. Anh bảo anh ở đây mới mấy ngày mà thấy buồn vậy, sao tụi em ở đây lâu hay vậy. Anh bảo sáng bước ra ngõ chẳng thấy một ai. Có nhà, có cửa, có xe, lâu lâu có chim hót, nhưng không thấy người. Xứ gì lạ hoắc, người ở đâu không thấy.


Ngày đến trường ở Stockholm, trong buổi giới thiệu về văn hóa Bắc Âu, anh hướng dẫn bảo, lối sống của người Bắc Âu xoay quanh chữ “lagom”, tiếng Thụy Điển nghĩa là “vừa đủ”. Sống không cố giàu cũng không lười để nghèo. Cái gì làm được họ tự làm tại nhà: sơn nhà, lắp nhà, sửa nhà, sửa xe… Nói theo người mình là dân họ có nhiều nghề lẻ. Mà việc này không chỉ gói gọn trong cánh đàn ông. Những ngày hè đẹp trời ở Stockholm mình rất ngưỡng mộ khi nhìn thấy các chị bắc thang sơn nhà, những việc mà thường chỉ thấy cánh đàn ông đảm trách. Phụ nữ Bắc Âu rất mạnh mẽ. Họ quan niệm công bằng không những theo nghĩa phụ nữ cũng phải có vai trò ngang bằng trong đời sống mà họ còn tiến một bước xa hơn là tự động nhận lãnh những công việc nặng nhọc. Nếu bạn là bạn trai sống chung với họ, họ sẽ tự động trả một nửa tiền nhà cho bạn. Đi ăn họ cũng sẽ tự động trả phần của họ. Trong luật các doanh nghiệp lên sàn chứng khoán, thành phần hội đồng quản trị phải đảm bảo ít nhất 40 phần trăm là nữ. Nếu công ty không đáp ứng yêu cầu này phải có bản giải trình hằng năm và có thể đối diện nguy cơ phải đóng cửa.


Nhiều bạn, nhất là các bạn nam sẽ thắc mắc chuyện các bạn Bắc Âu hẹn hò như thế nào. Sẽ có một vài sự khác biệt nhỏ trong văn hóa hẹn hò giữa các nước Bắc Âu, nhưng tựu chung, mô típ sẽ đi theo các bước. Gặp nhau ở một bữa tiệc của một người bạn. Uống thật xỉn, âu yếm nhau, hoặc ngủ với nhau. Nhớ ghi lại số điện thoại. Hôm sau, nhắn tin, rủ uống cà phê, ăn bánh, mà tiếng Thụy Điển gọi là “fika”, coi như là không biết chuyện gì xảy ra hôm trước. Lặp lại quy trình gửi tin nhắn và đi ăn bánh, cà phê vài lần, sau đó đi ăn tối, nhớ rằng tiền ai nấy trả. Dọn về ở chung.


Những người bạn của mình từ các nước phía dưới của châu Âu thỉnh thoảng ghé thăm Bắc Âu khen người Bắc Âu hiền, dễ mến. Cảm giác giống như là bạn từ thành thị mà về nông thôn, gặp những người dân hiền hòa, tươi cười dễ chịu. Cũng như ở các khu thành phố trung tâm Oslo hay Stockholm mà bạn đi vài chục cây số ra ngoại ô, gặp những người dân ở đây. Người Bắc Âu hiền và dễ cười, nhưng không có nghĩa bạn dễ làm thân với họ. Dưới vẻ thân thiện, dễ mến là một ốc đảo lạnh lùng, rất khó để xây dựng một mối quan hệ thân hơn mức xã giao. Nó không chỉ với người nước ngoài mà chính giữa những người Bắc Âu với nhau. Và đó cũng là điều dễ hiểu mà ở trên bạn thấy thông thường họ hẹn hò, quen nhau khi đã uống một chút.


Người Bắc Âu có tính độc lập. Trẻ con từ bé đã được dạy làm việc một mình. Một văn hóa có từ lâu đời khi phải tồn tại giữa một vùng đất rộng lớn, thưa người. Đó cũng là một yếu tố giúp phát triển các sáng kiến. Vì các ý kiến mới thường được phát triển bởi một người và nếu người đó có khả năng thực hiện được, nó sẽ trở thành một sáng kiến. Đó là ý kiến cốt lõi của hệ thống IKEA: bạn mua những vật dụng về để tự bạn lắp ráp.


Những ngày ở Stockholm, khi vào trường, các thầy trong khoa bảo học trò, khi các bạn tốt nghiệp từ trường này ra các bạn làm gì cũng được. Mà quả thật là sinh viên tốt nghiệp xong làm cái gì cũng được thật, chỉ cần cho họ một vài tháng tự tìm hiểu. Vì đơn giản là các thầy không dạy gì cả. Các thầy đưa bài tập, nhưng không đưa bài giải và đáp án. Hỏi thầy thì các thầy bảo rằng mai mốt mày đi làm thì mày hỏi ai, mày là thằng duy nhất tự tìm hiểu để biết nó đúng hay sai thôi. Khi làm luận văn mỗi người một luận văn riêng lẽ, tự đề ra luận văn và tự viết, thầy không góp ý, gửi email cũng không trả lời, đến ngày bảo vệ thầy sẽ là người phản biện. Nó giống như thả một người xuống biển và nếu anh ta, bằng cách nào đó, biết bơi thì sẽ trao cho anh ta bằng tốt nghiệp học bơi.


Mỗi nơi có một nền văn hóa riêng. Nhập gia tùy tục. Bạn ở nhà sẽ cười khi thấy các sinh viên ở Stockholm mỗi buổi sáng đi học cầm theo một hộp thức ăn. Đúng 12h trưa, ở phòng ăn các bạn sẽ xếp một dãy dài, quanh khoảng hơn 10 cái microwave và mỗi bạn sẽ chỉ có từ hai mươi đến ba mươi giây để hâm nóng hộp đồ ăn của mình.


Nhiều bạn sẽ hỏi rằng ngọn gió nào đã đưa mình đến Bắc Âu và sao ở lâu vậy. Đó là một câu chuyện dài và mình chưa từng nghĩ mình sẽ ở lâu vậy. Với Nauy, đó là một chuyến lang thang từ Stockholm xuống miền cực Tây của Nauy như một lữ khách rong rủi trên đường để rồi gặp một cô thôn nữ duyên dáng trên xe buýt mà lòng xao xuyến, hi vọng một ngày nào đó có dịp gặp lại.


Nguyễn Huy Vũ

Oslo, 15.4.2014

6.3.10

Mẹ tôi and more


Sáng thức dậy. Mì gói, món gia truyền, tiếp tục. Cái tật của tôi là không khi nào chỉ ngồi ăn không, ăn phải ngồi cạnh cái máy tính, tai nghe nhạc, miệng ăn, mắt đọc tin tức, tay vừa cầm đũa, sau khi cầm gắp thức ăn xong thì lại click chuột. Daily news hôm nay đập vào mắt là các vấn đề về y tế thách thức khả năng chính trị của Obama. Không hiểu sao những tin chính trị hấp dẫn tôi đến lạ lùng. Nó tự nhiên giống như người ta ăn và thở. Nhìn lướt qua, rồi để đó, tí đọc tiếp. Nhìn qua trang diendan.org xem có bài nào hay không, đập vào mắt là bài “Những món ăn của mẹ tôi” của Thiên Hương; giới thiệu bắt đầu với món bún thang. Đọc xong thấy cũng dễ làm, tôi lướt nhanh xuống bên dưới, bắt gặp dòng chữ “Ngày Phụ Nữ 8 tháng3-2009”, bỗng tự nhiên random list của imeem bật lên bài Canon in D, từ đâu, những cảm xúc về mẹ lại về. Năm nay đã bước sang năm thứ 11 xa nhà, từ bé giờ chưa lần nào tôi chúc mẹ tôi 8/3. Phải thành thật như vậy. Mẹ tôi và gia đình tôi, cũng giống như bao gia đình khác xung quanh, không có “truyền thống” chúc phu nữ ngày 8 tháng 3. Trong mắt mọi người, đó là một cái gì rất khách sáo. Người ta quan tâm nhau với những tình cảm mỗi ngày chứ không đợi đến ngày 8 tháng 3 mới quan tâm.

Cũng giống như nhiều phụ nữ khác, mẹ tôi thầm lặng; mẹ là người dàn xếp gia đình êm ấm, là người chăm sóc sức khỏe – từ miếng ăn đến viên thuốc - cho gia đình. Người ta bảo rằng gia đình như thế nào do “tay” của người phụ nữ không hẳn không có lý. Nhắc đến mẹ không thể không nhắc đến chiến tranh Việt Nam. Nếu chiến tranh chưa kết thúc sớm thì mẹ tôi đã tốt nghiệp đại học Luật Sài Gòn và tôi có lẽ cũng chẳng xuất hiện để ngồi đây viết blog. Đang là sinh viên năm 2 đại học Luật về nhà chơi thì “giải phóng”. Con gái ở huyện xa, đẹp người (nhiều ông ngày xưa “cưa” mà không đổ, thỉnh thoảng ghé nhà tôi, vẫn còn khen mẹ tôi, bị ba tôi “chê” là cưa lụt), lại con nhà giàu của vùng đó, ông bà ngoại tôi thấy tình hình lộn xộn vậy, không muốn cho con gái đi xa, một thân một mình ở Sài gòn, nên không cho vào Sài gòn học nữa; vả lại ít lâu sau, trường Luật cũng bị đóng cửa. Sau đó, chính quyền mới bắt đầu, giáo dục thiếu giáo viên, nên tuyển giáo viên. Dạo đó có trường cao đẳng sư phạm Qui Nhơn nơi đào tạo ngắn hạn cho những sinh viên để làm giáo viên. Mẹ tôi không muốn ở nhà mãi, nên xin đi học khóa 3 tháng để về làm giáo viên. Bà ngoại tôi thấy ở Qui Nhơn có người quen nên đồng ý. Mẹ tôi học khoảng 3 tháng rồi sau đó được điều về làm giáo viên. Đang học Toán ban A lại bị bắt học ban C vì thiều giáo viên dạy Văn, mẹ tôi học và dạy nhưng không thích thú lắm. Dạy được hơn 10 năm thì thấy lương bổng kém lại vất vả, vừa đi dạy vừa cơm nước gia đình nên sau đó mẹ tôi xin nghỉ hưu non.

Nhắc đến mẹ thì phải nhắc đến ba (nhờ ổng mới có tôi  ). Khi tôi hỏi mẹ tôi tại sao lại đi thương ba tôi, một người chẳng có cái gì cả. Nói như mẹ tôi (và ba tôi vẫn nhớ mãi) là ngày cưới ba tôi chỉ có mỗi một bộ đồ; phải nói thật là chẳng có gì cả; nên mỗi khi xung đột gia đình, mẹ tôi hay nói mẹ tôi đến với ba tôi vì tình cảm chứ chẳng phải cái gì hết. Mẹ tôi bảo rẳng, mẹ thương ba tôi vì ba tôi có cha cũng như không có cha, có mẹ cũng như không có mẹ, chẳng ai nuôi nấng. Một người con gái học hành đàng hoàng tử tế thời đó, đẹp người, con nhà giàu lại đi thương một người phải nói thẳng là “nghèo rớt mồng tơi” thì mới hiểu được tình cảm của người con gái dành cho như thế nào. Sinh ra ba tôi thì sau đó ông nội tôi có mối quan hệ khác, bà nội cũng có mối quan hệ khác, và cả hai đều có con sau đó. Ba tôi chẳng có ai nuôi nấng, nên vào sống với bà nội Năm từ bé (nội Năm hay cô Năm gọi theo cách của ba tôi, cô Năm là chị ruột của ông Nội).

Nội Năm không có gia đình, ở vậy, nên dẫn ba tôi vào nuôi và xem như con. Nội Năm sống ở Tháp Chàm, Phan Rang, bán mỳ Quãng. Mỗi sáng, ba tôi phải dậy thật sớm, phụ dọn hàng mỳ Quảng ra, rồi sau đó mới được đi học. Học phải về đúng giờ để còn dọn hàng về. Nhưng cái tính trẻ con thì đâu phải lúc nào cũng đi học về đúng giờ đâu. Thỉnh thoảng bạn vè vẫn rủ ở lại bắn bi hay đi đâu đó; những lần về trễ là những trận đòn. Nội Năm ở một mình nên rất khó tính. Lớn lên một chút ba tôi được gửi vào về lại Tuân Thừa, Ninh Hòa, ở nhờ nhà họ hàng vừa đi học chữ vừa theo học nghề sửa xe lam nhà ngoại tôi. Nhà ngoại tôi cách nhà bà nội tôi chừng 10 km. Từ đây, ba tôi mới có dịp quen mẹ tôi. Không biết ông tán mẹ tôi thế nào (chắc mai mốt về hỏi). Chỉ biết mẹ tôi thương ông quá sức. Mẹ tôi kể có những bận một thân một mình đón xe vào tận Cam Ranh (cách nhà tôi đến hơn 100 km) để thăm ba tôi đóng quân ở đó; mẹ tôi kể về những rừng mai trắng bạt ngàn dọc bờ biển….

Được cái ba tôi chịu khó làm việc và thông minh; nhiều bạn bè học chung lớp khi đến chơi vẫn khen. Mẹ tôi hay nói với tôi, ngày xưa ổng chỉ có hai bàn tay trắng thôi mà làm được cơ ngơi như vậy đâu phải đơn giản. Một tính cách nữa mà mẹ tôi cũng thích ba tôi đó là “máu văn nghệ”. Mẹ tôi hay kể những đêm ở nhà ngoại tôi, mọi người tụ tập trước nhà, ông đàn guitar, mọi người hát hò, rất vui. Ở cái thời mà máy hát là những thứ xa xỉ đời sống tinh thần chỉ còn dựa vào phong trào văn nghệ quần chúng. Một tính nữa của ba tôi đó là tính “chịu chơi”. Ông kể lại, một hôm nhóm của ông đang tính thành lập ban nhạc, nhưng thiếu tiền mua bộ trống. Ổng chạy về nhà bà nội tôi, biết bà nội tôi chẳng có tài sản gì giá trị cả, chỉ có duy nhất chiếc nhẫn vàng đeo tay, ổng biết, nhưng ổng vẫn xin tiền. Bà nội tôi tháo chiếc nhẫn vàng đưa ổng đi bán mua bộ trống chơi. Mỗi lần nhắc đến chuyện đó ổng vẫn nhớ, bảo rằng “bả tội thiệt”, mà quả thật, mẹ nào mẹ chẳng thương con. Rồi một hôm, ổng trở về nói với bà nội tôi “má ơi, con định cưới vợ”. Bà nội tôi bảo “lấy tiền đâu tao cưới vợ cho mày”. Ổng bảo “nhà mình có mấy miếng tôn, đem bán lấy tiền cưới vợ”. Nhà tranh, có mấy miếng tôn phủ lên. Bà nội tôi hay chiều ý con, nên cũng ừ, nó muốn thì thôi đành vậy. Vác mấy miếng tôn đem bán được ít tiền rồi sau đó cưới mẹ tôi. Riêng tôi, tôi ảnh hưởng ở ông cái tính nghệ sỹ, phóng khoáng, thích ca hát, du lịch, lang thang, và thích đọc sách. Ở nhà, có một dạo thấy nhiều sách quá, nên mẹ tôi bèn mở cửa hàng cho thuê truyện. Tôi ngồi trông coi tiệm cho thuê truyện nên những kì hè suốt ngày tôi chỉ ngồi đọc sách. Từ những tác phẩm văn học, lịch sử của Liên Xô, Trung Quốc, Âu Mỹ, đến những truyện kiếm hiệp của Kim Dung, và cả những tác phẩm văn học đoạt giải văn chương trong nước. Mỗi lần tôi về Sài gòn, ông hay nhắc tôi mua những tác phẩm văn học mới cho ông, ông đọc say sưa. Nói như mẹ tôi, ông mê sách có khi còn hơn mê vợ.

“Không ai hiểu con bằng mẹ”. Ở nhà, mẹ tôi bảo rẳng ở nhà người cha không có gần gũi con bằng người mẹ. Tôi không biết gia đình khác thế nào, riêng gia đình tôi, tôi thấy nó đúng. “Mày muốn là Trời muốn”, đó là câu nói mà mẹ tôi hay nói với tôi, mỗi khi tôi đưa ra một quyết định cho riêng tôi, từ việc đi học, đi làm, hay làm điều gì đó từ năm 15 tuổi, đó là quyết định do tôi đưa ra và mẹ tôi là người góp ý kiến, và sau đó là ba tôi. Nói như “mợ tôi”: “thằng Vũ nó lớn nhờ xã hội nuôi nó”. Năm học lớp 9, tôi muốn thi vào chuyên Lý, Lê Quý Đôn. Mượn cuốn sách của Ngưu vốn là cựu học sinh cấp 2 ở Lê Quý Đôn, quyển 121 bài toán Vật Lý. Thời đó, máy photocopy chưa phổ biến và tôi không có tiền để photocopy. Ngưu hứa cho mượn đúng 1 tháng, rồi trả Ngưu để Ngưu luyện thi. Tôi đồng ý và cám ơn. Suốt một tháng hè đó, suốt ngày tôi ngồi trên lầu, học hết cuốn sách đó, bài nào hay tôi chép ra vở. Học 1 tháng thì hết cuốn sách. Sau đó tôi học thêm mấy cuốn sách khác, mà tôi tình cở mua được lúc trước mà chưa đọc. Mẹ tôi thấy tôi suốt ngày ở trên lầu, ba tôi thì sửa xe máy cực nhọc ở dưới, nên kêu tôi xuống phụ ba tôi. Tôi ngồi lỳ, không xuống, được cái ba tôi thương tôi buổi chiều ông thỉnh thoảng đi uống caphe, rồi sẵn tiện mua nước mía đem lên lầu cho tôi uống. Đến ngày thi, mẹ tôi trước khi chở đi Nha Trang thi bảo với tôi: “đi thi thử thôi, nếu đậu thì cũng chưa chắc cho học”. Tôi đồng ý. Đi thi. Khoảng 1 tháng sau, Ngưu đi ngang nhà tôi, thấy tôi, Ngưu ngừng lại báo tin rằng Ngưu đã đậu, rồi hỏi tôi kết quả. Ba tôi nghe thấy biết có kết quả, đang sửa xe, ông vôi rửa tay, thay vội quần áo, rồi tức tốc chở tôi vào Nha Trang xem kết quả. Đến nơi là 6h tối, xem kết quả, tôi đứng thứ 7 trên tổng số 23 học sinh đậu vào. Sau đó, mẹ tôi nghe các thầy cô giáo trong trường nói rằng trường này học sinh ở ký túc xá rất an toàn, tốt, nên đống ý cho tôi vào học. Tôi bắt đầu xa nhà từ đó.

Mười một năm xa nhà, so với cái tuổi hai sáu, không hẳn là ít. Số lần về nhà càng ngày càng thưa dần. Cảm giác nhớ nhà dường như không còn. Cảm giác thèm món ăn cũng dần mất hẳn. Nhưng tôi vẫn nhớ cái vị Phở hay Mỳ Quảng mà mẹ tôi vẫn nấu mỗi lần tôi về thăm nhà. Không lẫn vào đâu được. Không đậm, nhưng thanh. Cái vị mà mẹ tôi khoe với tôi dạo trước không có gì làm nên mở quán Phở bán buổi sáng rằng người ta ăn và bảo Phở của mẹ tôi là ngon nhất Ninh Hòa. Ừ, thì Ninh Hòa đâu chỉ có nổi tiếng với Nem Ninh Hòa đâu. Nó còn là Bún Cá Ninh Hòa, món Phở và mỳ Quảng của mẹ tôi, và cái giọng đặc sệt không lẫn vào đâu của người Nam Trung Bộ.

Stockholm
Ngày 9 tháng 3-2009
NHV